Nhẹ nhàng kỉ niệm
trong khóe mắt, em níu lấy tháng năm phai nhạt của tình nồng, nắng dịu dàng của
một mùa đang mới tới. Chạm khẽ tay vào nỗi nhớ của một giấc mơ đang dần ngủ
quên trong nhung nhớ, chỉ còn lại một ngày giữa tháng năm cuộc sống. Em vẫn bơ
vơ giữa con đường tình chưa hết, khe khẽ, nghe mềm mềm chút mong manh.
Những giấc mơ dài
cuốn theo con người ta mong manh yếu ớt, sống phù du để nỗi nhớ không thể thành
hình hài rõ nét cứ miên man không dừng lại cũng chẳng thể bước tiếp đi. Nỗi nhớ
được mỗi người ghi dấu theo một cách khác nhau, ai cũng có một hộp kỉ niệm để
đôi khi dừng lại nhâm nhi in hình nỗi nhớ.
Mỗi con người đều
có một cách sống một cách cảm nhận riêng về hạnh phúc, đôi khi hạnh phúc thật
giản đơn, là bàn tay chạm khẽ giữa thời gian của sự cô đơn cuộc sống. Ngày mai
bắt đầu, ngày hôm nay lùi lại bước chân, làn gió mềm khẽ chạm môi một chút thôi
cảm giác dừng lại, hạnh phúc...Em chọn cuộc sống hạnh phúc cho chính mình, chọn
cách sống cách cảm nhận riêng, em lựa chọn dù sai hay đúng thì em mãi là chính
em.
Nơi có một con đường
rất dài, nơi những dòng thời gian giao nhau, em gặp lại người như bao ngày vẫn
nhớ, nhưng hình như tim này đã bình yên, chỉ là chút mong manh còn lại, muốn được
nói lời tạm biệt sau cùng.
Nơi con đường màu
xanh còn bao nỗi nhớ, bao chơi vơi trong giấc mộng chúng mình, đã từng nghĩ sẽ
nắm tay nhau thật lâu, chỉ để ôm lấy niềm vui cuộc sống. Nhưng cũng không sao
đâu người à, dù thế nào đã từng có lúc dịu dàng lắm nỗi nhớ nhẹ như một sợi tơ
mềm trong suốt theo em một ngày, để cuộc sống em đã từng thật hoàn hảo khi người
ở đó chạm khẽ vào tình yêu rất thật.
Ngày qua đi, thời
gian mềm mại, sóng dạt dào vỗ về em trong biển khơi lạc lối, em tìm thấy bình
yên sau những tháng ngày phiêu du đi tìm. Có sao đâu khi giấc mơ theo chúng ta
tháng ngày không thể chạm lại vào đáy kỉ niệm, nơi ấy giấc mơ ơi ngủ yên
nhé...Chiều lại về như bao nhiêu thời gian khác, nắng buông mình lên mái tóc
em, khe khẽ hát thế giới ngoài kia chạm khẽ tay mềm. Con đường em đi đôi khi có
đôi lần ngoảnh lại... nhưng dù thế nào thì vẫn phải bước tiếp.
Em đã dừng lại quá
lâu...mà không nhận ra ngoài kia nắng buông nhẹ nhàng như bao ngày êm ấm, có
chút ngọt ngào nào cho em nếu em không đón nhận tình duyên....Ngày mai hoa lại
nở màu nồng dịu nhạt, em lại ôm niềm vui vào lòng, khẽ khàng em ru mình vào niềm
vui cuộc sống.
|
Ôi chao,
Trả lờiXóaCó ai ngờ một cánh hoa buồn vương những nỗi vắng xa
Lại nở tràn ngan ngát những bản tình ca “Khi người khẽ bên ta…
Trang nhỉ !
Xin trao tem vàng cho người con gái Huế duyên dáng của tôi...bạn đã làm tim tôi thổn thức rồi đấy.
Xóa"Tìm trong mây màu mắt em huyền thoại
Trả lờiXóaMột trời mơ theo sóng vỗ đêm ngày
Chiều xuống thấp cánh cò về đâu nhỉ
Bờ núi xanh sương lạnh lạc loài bay ".
Nhớ đôi mắt nhớ cả mùa phượng đỏ
XóaThương dòng sông thăm thẳm cánh bèo trôi
Con nước cuốn đem tình tôi đi mất
Mảnh trăng gầy theo năm tháng đầy vơi.
Ta trở về sau một dặm dài mãi miết, đi tìm một bờ mơ, một bến mộng, một con đường thành công trên cõi đời trần tục, một con đường đã đổi lấy bao nhiêu giọt mồ hôi, bao nhiêu giọt nước mắt rồi cuối cùng cũng chỉ còn lại những nỗi mệt nhoài theo năm tháng ..., rồi bỗng chốc chợt đôi chân dừng lại trên con đường dài hun hút, tâm hồn cảm thấy như nhẹ nhàng phấn chấn một miền xưa rạo rực...
Trả lờiXóaCánh phượng thắm, trưa về treo trong gió
Lấp khoảng trời, không có bóng hình em
Anh mãi mê tìm kiếm góc con tim
Chợt bỗng thấy em ngồi lau giọt lệ
Em là ai , sao lòng anh chiều xế
Bỗng kiếm tìm, chợt cảm thấy đáng yêu
Tháng ngày qua, không gặp nhau mỗi chiều
Trao thương mến, trao điều tâm ao ước.
Vân Sơn ev.
Ngọt ngào cảm xúc dậy dâng
Đọc bài em viết bâng khuâng cõi lòng
Bỗng nhiên từ ấy phượng hồng
Lung lay tim dậy chờ mong... đợi nàng.
THĂM EM CHÚC EM CHÚA NHẬT THẬT VUI NGHE TRANG.