![]() |
|
Mỗi khi một cơn gió cuốn qua, lòng tôi lại thấy bồi hồi se
lạnh, lạnh vì cái cảm giác cô đơn, lạnh về một cuộc đời buồn tẻ, ước gì có một
người để yêu thương, một người để san sẻ và một người mà con tim mình rung
động.
Gió thổi, lá rơi, gió thổi làm cho là xa cành, nhưng cũng có
lúc chính gió đã đưa một thứ nào đó từ nơi này đến nơi khác-như hoa Bồ Công Anh
đi một nơi xa, để rồi cho nó phát triển thành một cái cây thật tốt tươi, nhưng
tại sao cứ chờ mãi, chờ mãi, gió lại không đem người ấy đến bên tôi?.
Gió như tôi, gió cuốn đi mọi thứ, nhưng tại sao gió lại
không cuốn đến một tình yêu, bởi vì gió nhút nhát, cho dù nó có mạnh đến thế
nào, nhưng khi gặp vật cản nó sẽ phải rẽ đôi, nhưng tình yêu của tôi cũng giống
như gió, nó không bao giờ biến mất, dẫu cho đến khi ta không còn cảm thấy được
cái cảm giác se lạnh, man mát của nó nữa, nhưng thật ra nó vẫn còn tồn tại, nó
im lìm nhưng vẫn còn sức sống.
Gió giúp cho mọi thứ hoạt động, nó làm cho cối xay gió phải
xoay, nhưng nếu suy nghĩ như tôi, thì gió sẽ lại thật ngốc, tại sao gió lại cứ
tạo cơ hội cho mọi thứ hoạt động, cứ bông đùa chêu ghẹo người này với người
kia, cho dù người đó là người mình yêu, để rồi khi nó làm cho 2 con tim nảy nở
với nhau, thì chỉ còn lại một mình gió chỉ chiết lặng câm mà hối hận.
Gió đôi khi ngốc thật, thích người ta nhưng chỉ biết lạnh
căm, chỉ biết rít như tiếng rít vô giá trị, thấy ấy buồn, lòng muốn qua an
ủi,nhưng cuối cùng lại lặng căm, thấy ấy không khoẻ, muốn qua chăm sóc nhưng
lòng lại không dám, lòng của gió rất yếu mềm, cứ sợ mọi thứ tan vỡ, nhưng cuối
cùng lại một mình phải cô đơn.
Đôi lúc, gió giúp ấy thổi đi những đau buồn, hấy ấy vui là
gió vui,nhưng gió vẫn cảm thấy thiếu thốn một thứ gì đó, một tình yêu, nhưng
gió nào lại dám nói ra, chỉ dám chôn kín trong lòng thôi…..
![]() |
Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn CẢM XÚC. Hiển thị tất cả bài đăng
02/01/18
CƠN GIÓ LẠNH.
21/02/14
ĐÔI KHI.
![]() |
|
*Tôi chưa bao giờ
suy nghĩ sẽ hối hận hay tiếc rẻ gì khi cho đi những yêu thương. Vì bất chợt ở
những khoảnh khắc cho đi ấy nó là điều hạnh phúc.
*Cuộc sống luôn bất
chợt, bất chợt đến và bất chợt đi đó là cái điều mà tôi cần phải học hỏi. Hơn hết
là học cách chấp nhận.
*Đôi khi tôi thèm
được say để không phải gồng mình trong nỗi nhớ.
*Đôi khi tôi lại
muốn được như bong bóng nước vỡ tung khi không còn độ giãn.
*Đôi khi muốn được
là một đứa không biết sợ, sẽ yêu thương và không sợ phải biết buồn.
*Đôi khi muốn được
thành ngây dại, chỉ biết cười mặc dù dẫm lên gai.
*Và đôi khi muốn
được làm cơn gió khẽ thì thầm.
*Đôi khi cái điều
đáng sợ nhất không phải là quên đi một người. Mà nó chính là sự phân vân giữa
việc nên quên hay chờ đợi…
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

.gif)


