https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEjuKAntrO_aQXPqob7h2Fj3kPToTljyj5e5cxZrBZxuyv5qwkro_Y1y9Y1-hnVlfoVPyS7F38q-ZcKpSxWlaWnltI8lyeDNRzq6M6i2M69FAEAq7ITQmJ6DXw6Ilw8yTXFdGlc85SyaEvoG/s970/211330liosol2l2la9pxy5.gif

.

•♥•♥•♥• TUYẾT TRANG XIN KÍNH CHÚC TẤT CẢ CÁC ANH CHỊ, CÁC BẠN XA GẦN LUÔN HẠNH PHÚC •♥•♥•♥•
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CHIA SẺ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn GÓC CHIA SẺ. Hiển thị tất cả bài đăng

25/09/23

TỰ TÌNH.

Nặng nhẹ tâm tình. Giọt sầu ủ ê lay lắt trong những buổi chiều. Sao cứ triền miên giận hờn, triền miên than thở cho những vô tâm, vô tình. Trong khoảng không vô tận của sự chờ đợi, ta khát nhìn thấy một ánh mắt như xoáy sâu vào tâm tưởng. Biết nói gì cho những rung cảm, những xáo trộn mà có thể sẽ chẳng bao giờ tìm lại được lần thứ hai.

16/09/23

TÁCH CÀ PHÊ MUỐI.

Anh gặp nàng trong một bữa tiệc. Nàng vô cùng xinh xắn và dễ thương... Biết bao chàng trai theo đuổi nàng trong khi anh chỉ là một gã bình thường chẳng ai thèm để ý. Cuối bữa tiệc, lấy hết can đảm, anh mời nàng đi uống cafe. Hết sức ngạc nhiên, nhưng vì phép lịch sự nàng cũng nhận lời.

22/07/20

TIẾNG THỞ CỦA ĐÊM.

https://toplist.vn/images/800px/dem-trang-ram-mua-ha-199953.jpg

Sau tất cả nhọc nhoài của những ngày dài chông chênh mệt mỏi, đêm nay - trong căn phòng này, trong cái khoảnh khắc này - dịu dàng rất đỗi tôi nằm mơ phố trở mình thao thức...Có một cái gì đó khẽ chạm vào, len nhẹ miên man nơi tâm hồn khiến tôi chợt nhận ra mình bình yên lạ...

13/05/14

THOÁNG SUY TƯ!.

https://gemmav58.files.wordpress.com/2014/05/1044019_440568522741415_1932875686_n.jpg
Giữa bao người xuôi ngược, ta vẫn đi tìm một ai đó trong đời sao chẳng thấy? Phải chăng biển người rộng lớn mà ta thì mỏng manh, cứ chông chênh chờ đợi giữa hai miền khao khát. Ta có đặt cho mình nhiều quy chuẩn quá không? Trong khi tình yêu là câu chuyện của những con người đã tìm kiếm nhau, gặp nhau và yêu nhau như một lẽ rất tự nhiên của cuộc sống.
Mọi thứ đều bắt nguồn từ cảm nhận của bản thân. Nhưng hãy biết dừng lại để thấy một nụ cười ở đâu đó làm tim ta xao xuyến. Những điều bình dị và thân thuộc luôn là điểm tựa cho cảm xúc bắt nguồn. Mọi thứ không ở đâu xa xôi mà nằm ở chính trong mỗi chúng ta.
Nếu khao khát muốn biết bất cứ điều gì, hãy nhất định đi tìm. Dù có gian nan, khổ ải thế nào rồi bạn sẽ thấy mình hoàn thiện chính mình trong hành trình đó. Hành trình dài thật đó nhưng ở nơi ấy nhất định ta sẽ thấy mình ngập tràn hạnh phúc.
Đôi lúc ta vẫn ước giá như ở đâu đó có người đợi ta. Và biết đâu đấy, có một người cũng đang đi tìm bạn như cái cách mà bạn tìm họ. Cuộc đời chớ trêu là vậy! Những cuộc tìm kiếm giống như trò chơi đuổi bắt. Ta đi tìm những tràng cười nấp sau mỗi câu chuyện không tên mà mảy may quên rằng hạnh phúc đang nằm ngay dưới chân mình.
Có những thoáng qua nhưng lại sâu đậm biết bao, có những người đến rồi đi làm ta nuối tiếc. Cuộc sống phức tạp hay chính chúng ta phức tạp nó, đôi khi danh giới giữa sự giản đơn và bồng bột chỉ cách nhau trong gang tấc. Bước ngoặt của cuộc đời nhiều khi bất ngờ không thể đoán định được.
Không phải lúc nào mọi người cũng cần một lời khuyên. Đôi khi, điều mà họ cần thực sự là một bàn tay để nắm, một đôi tai để nghe, và một trái tim để hiểu con người họ. Chúng ta cả đời tìm kiếm mảnh ghép của mình, có khi lầm tưởng, có khi muộn màng, và có khi chẳng bao giờ thấy…..
https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEhM5oEz0P4gZcwkuphyphenhyphenfwZ4Mw3uNSYMEPY8mLVPXm5TZhLX_kmtdd8uUuV0jPcmuU05EsmOGWkXN2_ly403l97MiwUAi0VOQUGsjALQiaRTrfvmnZYiXEXae3qdetVNG1LxGn1Mhel723Y/s1600/BarraFloresCTV_50a.gif


08/12/13

GÓC KHUẤT TÂM HỒN.

https://i.pinimg.com/564x/67/35/52/673552cd343c5f4bc80fdb970fc2fc87.jpg

Trong mỗi người chúng ta, ai cũng đều có cái gọi là góc khuất tâm hồn. Ở góc khuất đó chứa biết bao điều kỷ niềm buồn, vui, những điều không thể nói ra với bất kỳ ai, cho dù đó là bạn thân, người yêu, hay bất kỳ người thân quen nào khác. Ở góc khuất đó thường chứa biết bao điều thầm kín riêng tư, những muộn phiền, những bất hạnh những tổn thương và ngay cả những điều mà tôi cảm thấy hạnh phúc nhất cũng không thể nào chia sẽ với người mà tôi yêu quý nhất.
Những điều đó có thể khỏa lấp bằng cách này cách khác. Tôi có thể đi chơi vui vẻ cùng bạn bè với nụ cười luôn nở trên môi, nhưng đâu ai biết rằng bên trong tôi đang suy nghĩ điều gì và buồn vui thế nào?. Và mỗi khi tối đến, tôi cố vùi mình vào giấc ngủ mong để tìm một giấc ngủ thật sâu để quên đi tất cả những điều đang nằm trong góc khuất kia. Nhưng quả đúng như người ta nói không sai "Cố nhớ để quên, cố quên để nhớ".
Nhưng sự thật bao giờ vẫn mãi là sự thật, bao nhiêu dồn nén đó, lâu ngày sẽ tích lũy thành một nỗi niềm riêng, và vô tình tạo ra một thế giới thứ hai trong con người tôi. Đến một lúc nào đó tôi không thể trốn tránh mãi được nó. Và đến ngay lúc này tôi thường thức giấc nữa đêm với bao trăn trở với bao nỗi niềm băn khoăn, với biết bao câu hỏi đặt ra" Tôi phải làm thế nào? Tôi phải làm sao ? "Tôi phải đối diện với thực tại, với "Góc khuất tâm hồn".
Lúc đầu tôi hoảng sợ, tôi hoang mang, chán nản, có đôi khi tôi muốn buông xuôi tất cả, tôi tìm đến sự an ủi bên ngoài. Với bao cuộc tìm kiếm không ngừng cho lời đáp đó. Nếu tìm không ra rõ ràng tôi càng hoang mang, lo sợ nhiều hơn. Còn nếu tìm được thì tôi cảm thấy bị lệ thuộc, và chính sự lệ thuộc này là nguy cơ dẫn đến sự tổn thương đang tìm ẩn và rình rập nơi tôi.
Ngưng cuộc tìm kiếm cho lời đáp, nó bắt tôi phải đối diện với sự thật, điều tôi sợ nhất lúc này là đối diện với chính mình. Và ngay lúc này đây cái mà tôi cần nhất chính là sự dũng cảm, buộc tôi phải hiểu rằng "Muốn chiến thắng mọi việc bắt tôi phải chiến thắng bản thân mình trước" là điều mà tôi cần phải vượt qua trước tiên. Nó không thật sự khó, nhưng nó đòi hỏi tôi một sự "Đồng ý" với chính mình về việc "Tìm hiểu" cái góc khuất mà tôi đang cố giữ bấy lâu nay.
Tôi cần biết "Phải tự thương lấy mình". Tự thương bản thân tôi không có nghĩa rằng tôi trở nên ích kỷ, mà phải biết tự lập. dũng cảm đối diện với chính bản thân, với chính suy nghĩ của mình. Và tôi để lòng từ tâm trong tôi trỗi dậy và ôm ấp, vỗ về lấy những buồn vui trong tôi. Tôi nhìn vào những phiền muộn, những lo âu, những niềm vui, những hạnh phúc mà bây lâu nay tôi đang cất giữ nó vào một góc khuất nào đó trong tâm hồn tôi.
Tôi nhìn lên bầu trời bao la và bắt đầu so sánh những đám mây đen như những đen tối phiền muộn, còn những đám mây xanh thì như những niềm vui, những niềm hạnh phúc mà tôi ôm ấp bấy lâu nay. Lúc này đây tôi cảm thấy cái cảm giác quặn thắt của cơn đau, sẽ ngừng lại, như đám mây đen kia tan biến, chỉ còn lại một màu xanh của bầu trời bao la, lúc này đây bầu trời thật ấm áp.
Và tôi chợt hiểu rằng, buồn, vui, như là một lẽ tất yếu của cuộc sống này, có buồn mới biết vui. Có những hạt mầm được ươm mới trở thành cây và đơm hoa. Tình yêu con người cũng thế. Hãy mở rộng tâm hồn để chào đón những điều tốt đẹp nhất và ngay cả những điều xấu nhất của cuộc sống này. Lúc này đây tôi cảm thấy thật thoải mái với cuộc sống thật của mình. Đừng bao giờ hỏi góc khuất tâm hồn của mình là ở đâu bạn nhé!. Và luôn hãy để tâm hồn mình được nở hoa nữa bạn…

https://2img.net/h/1.bp.blogspot.com/-R0h7WrwGjfo/ToJhlXjHnoI/AAAAAAAASQs/OBHCncC1ld0/s1600/CTV_4a.gif

16/09/13

CẢM XÚC.

https://i.pinimg.com/originals/77/4b/66/774b66f5e52bd3e800f5b3653ee1ba0e.gif
Có cơn mưa râm ran âm ỉ trong cõi lòng. Tim như giằng xé với những chênh vênh với đời, với người và với tôi. Chẳng biết nữa, trong lòng thì đầy những lo âu. Lo mọi thứ, cuộc sống, tương lai và hạnh phúc. Tôi đang đi trên con đường xa xôi dịu vợi. Mệt mỏi với cuộc sống khó khăn. Đường thì xa quá, cần lắm một bờ vai vững chắc để tựa vào. Nhiều lúc muốn khóc thật to, muốn ôm ai đó thật chặt. Mượn vòng tay của người của đời để bước tiếp, nhưng biết được rằng không gì là vĩnh cửu.
Tự nhiên lại buồn kinh khủng. Có lẽ tôi quá tham lam hay đời dành cho tôi quá ít ỏi những chiếc lá màu xanh. Chỉ còn trong tôi những chiếc lá vàng hoe và ủ rũ, mong chờ một ngày lá vàng biến thành lá màu xanh là điều không tưởng. Những cơn gió ngang ngược trong tôi. Ngược đường, ngược hướng, cơn gió chướng cứ sà vào tôi vào trái tim mong manh vốn đã nhuốm những muộn phiền.
Những mối lo âu không đầu không cuối. Những mơ ước cứ khắc khoải mong chờ. Niềm tin là thứ quá xa xỉ giữa đời. Rối ren như cuộn chỉ bị cuộn vào nhau, càng gỡ càng rối. Rưng rưng mãi với những khúc mắc, với mối ưu tư sầu úa. Tôi như kẻ mộng du với đời thực, kéo giấc mơ giăng lối để ru mình.
Nhớ những vòng tay êm cho tôi quên đi những lo âu. Tôi đưa mình vào giấc mơ trong đó có nụ cười long lanh như sương sớm. Tôi đưa mình lên ngọn núi cao để nghe gió rì rào rằng gió yêu tôi nhiều lắm. Tôi đưa mình ghé biển để nghe biển hát lời thì thầm yêu tôi tha thiết. Tôi hạnh phúc trong những giấc mơ rồi một ngày tôi biết được rằng chỉ là mơ. Hạnh phúc trong tôi bao la nhiều thứ lắm, mà mỗi một thứ tôi điều thiếu một ít, nên tôi chưa bao giờ viết được chữ hạnh phúc thật tròn trịa cả.
Ngoài kia gió vẫn thổi, mưa vẫn rơi, lòng tôi thì chao nghiêng quá đỗi. Muốn khóc quá nhưng có lẽ chỉ dám xào xạc thì thầm trong cõi lòng, lúc thì quặn thắt tim gan, lúc như muốn xé nát trái tim rách toạt từng mảnh vụn, làm nhói lên một niềm đau sâu thẳm. Nụ cười trên môi tôi là nụ cười không sức sống, mang đôi mắt mệt mỏi chầu chực để chạy theo dòng đời lắm bon chen.
Tôi bây giờ như con thuyền lênh đênh sóng nước cần lắm một sự kiêng định, chỉ một cơn sóng nhẹ cũng đủ làm thuyền chao nghiêng. Những cơn sóng ngầm cứ cuộn trào trong tôi ngày một lớn. Những nỗi buồn không rõ ràng cứ bủa vây lấy tôi như ngọn đèn dầu le lói, cần lắm một luồng ánh sáng dẫn lối và soi sáng trái tim u mê lạc nhịp này.
Không còn tươi vui nữa. Chỉ còn một ngôi nhà buồn hoang hoải, những viên đá to vô tình ném vào đây càng làm tôi cháy thêm những yếu đuối trỗi dậy. Đã mượn ngôi nhà này trút lên biết bao nhiêu tâm sự. Nhiều lúc viết cho bạn, cho chị, cho đời và cho tôi. Có lẽ tôi sẽ tạm biệt những chuyến xe nụ cười qua thăm hàng xóm một thời gian dài. Tôi đang tự kỷ trong ngôi nhà mình. Tôi sẽ mãi viết lên những dòng cảm xúc của mình xem như nó là một món quà để tặng tôi giữa đời, giữa cuộc sống khó khăn.
Lo âu, chao nghiêng, phiền muộn. Tôi sẽ thả nó lên khoảng không trung bao la, dưới vòm trời rộng lớn. Mong gió ru nó những giai điệu ngọt ngào, trời xanh hãy làm bạn đồng hành cùng nỗi đau để một ngày cô đơn không còn hiện hữu nữa. Ru những chênh vênh hóa thành mưa rớt rơi rồi tan biến, chỉ còn một tình yêu với trái tim mang màu hồng hạnh phúc. Ru những nỗi buồn hóa thành nềm vui đem tia nắng soi sáng khắp nhân gian…

https://i.skyrock.net/1012/87571012/pics/3282606524_1_28_idM2Hsmv.gif